Thứ Sáu, 19/12/2014

Cập nhật lần cuối03:17:56 AM GMT

Vị trí: Đất & Người Bắc Giang Người con Bắc Giang Bắc Giang - Quê hương tôi...

Bắc Giang - Quê hương tôi...

Xem kết quả: / 64
Bình thườngTuyệt vời 

Quê hương – hai tiếng hàm chứa đầy đủ và trọn vẹn nhất hương vị của tình yêu, nỗi lòng, tâm sự, niềm tự hào, và khí phách dân tộc trong mỗi con người Việt Nam chúng ta. Dù đi đâu nơi góc bể chân trời, dẫu là ai thì hình ảnh quê hương với tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm, mái trường yêu dấu, cây đa, sân đình ngày hội làng….vẫn mãi cùng chúng ta trên mọi nẻo đường đời. Hình bóng quê hương đậm đà, da diết trong mỗi vần thơ, câu ca, điệu hò, và ngay cả trong sâu thẳm trái tim mỗi con người.

Quê hương là gì hở mẹ,

Mà cô giáo dạy phải yêu?
Quê hương là gì hở mẹ,

Ai đi xa cũng nhớ nhiều?[1]

         Hãy lắng nghe những dòng tâm sự, những chia sẻ của các bạn trẻ Diễn đàn bacgiangonline.net để hiểu rõ hơn suy nghĩ, tình cảm, và tình yêu  của họ đối với quê hương Bắc Giang thân yêu:

          Bắc Giang, mảnh đất thân yêu đã gắn bó bao lớp người. Từ ngàn xưa, ông cha ta đã vun đắp, xây dựng cho mảnh đất Bắc Giang giàu đẹp như ngày hôm nay. Bao người đã nằm xuống, đem xương máu của mình làm nên tự do cho dân tộc. Thế hệ chúng tôi, những người con của quê hương, một sức sống trẻ, một tinh thần trẻ của dân tộc, đang ngày đêm học tập, rèn luyện và lao động, cùng chung tay xây đắp quê hương đẹp giàu. Xa quê bao năm nhưng trong tôi quê hương vẫn mãi là chùm khế ngọt, là mái ấm bình yên, là con đường quen thuộc. Những điều vô cùng giản dị nhưng lại có ý nghĩa lớn lao vô cùng. Gần 10 năm sống nơi sứ người, có thể là quãng thời gian khá dài, nhưng lại chưa đủ để vun đắp nên những thân thương, những ấm áp của cuộc sống. Những lúc một mình, nhớ lại những kỷ niệm ăm ắp của tuổi thơ, nơi mái trường mùa đông không có cửa sổ, áo mỏng phong phanh co ro trong gió lạnh, nơi buổi chiều lùa đàn trâu về, chui vào bếp lùi khoai, nơi có bụi tre, ao làng sáng tinh mơ chị đi cất vó. Nước mắt tuôn trào mà cứ ngỡ đang trong vòng tay âu yếm của mẹ. Rất xa nhưng lại thật gần, thân thương quá, ấm áp quá, quê hương ơi!(HaoHao).                                                                     

        Tôi tự hỏi lòng mình không biết Nó đã thay đổi như thế nào kể từ lần cuối cùng tôi gặp Nó trong vội vàng. Mấy hôm Tết ấy trời rét quá khiến tôi không dám ló mặt ra đường mà lang thang.
Cũng lâu lắm rồi... Con đường mà nay người ta gọi là Đại lộ Hùng Vương ấy e lệ khoác một chiếc áo vàng mang đậm màu đất, tôi còn nhớ mỗi lần trời đổ mưa phải đi xuống nhà bà Nội băng qua con đường này là cả một cực hình với bố mẹ, còn với anh em tôi nó như một mảnh đất đầy thú vị, được dẫm đôi chân trần trên một lớp đất nhão nhão, dẫm nhẹ chân xuống nghe âm thanh nhem nhép kèm theo vài giọt nước bùn bắn tung toé lên bắp chân thật thích thú biết bao. Còn bây giờ Nó tự hào là tâm điểm chú ý của Thành Phố, cùng với xu thế phát triển của Thời đại Nó kiêu hãnh thay cho mình một bộ đồ mới toanh mang đậm màu sắc đô thị. Tôi biết Nó tự hào lắm vì bất cứ khi nào và bất cứ ở đâu khi ai đó là người Bắc Giang thì đều biết đến Nó với một vài địa điểm nổi bật là Siêu thị Bắc Giang, hay quán cafe Skyview mà mọi người thường gọi là cafe 9 tầng. Đối diện với nó mới hôm nào thôi còn là bao la một cánh đồng với những thửa ruộng xanh mướt mùa rau xanh và vàng ươm mùa lúa chín. Lũ trẻ trong Khu tập thể bệnh viện chúng tôi thường lấy đó làm địa điểm vui chơi sau những buổi chiều thoát khỏi tầm kiểm soát của cha mẹ. Còn bây giờ mọc lên trên nó là một toà nhà uy nghi mang niềm kiêu hãnh của ngành bưu chính tỉnh nhà. Sẽ còn nhiều nhiều nữa nếu tôi còn lang thang và mộng tưởng về những điều đã qua. Với tôi nó sẽ mãi là một bản đồ cũ kỹ và đáng yêu.
        Tôi xa Bắc Giang đã gần 10 năm rồi, tuy rằng thi thoảng tôi có về thăm gia đình, tôi phải công nhận Nó thay đổi nhanh quá, nhiều lúc nhìn lại dường như thấy mình già hơn còn Nó thì ngày càng trẻ ra và đẹp hơn thì phải.
(oanhvt_bg)

          Hà Nội đông vui, tấp nập, người qua người lại lúc nhúc, lúc nhúc trên đường suốt ngày.
Hà Nội đêm sáng rực với đèn đường 5m 1 cái, mỗi cái 3 bóng tròn ú.
Nhưng Hà Nội chẳng mang lại cho tớ mấy tí cảm xúc gì cả. Có lẽ tất cả tình yêu tớ đã để trọn ở nơi ấy... Bắc Giang nhà tớ...!

          Bắc Giang nhà tớ nhỏ, nhỏ lắm! Đưa mấy đứa bạn Đại học về chơi phố thì chỉ 30 phút là hết ráo đường lớn, đường nhỏ, đường cái, đường đực. Nhưng mà con đường nào cũng thân thương, cũng đầy những kỉ niệm hồi cấp II, cấp III - cái thời yêu cái yên xe đạp cứng như bom hơn là ghế nhà trường.
         Bắc Giang nhà tớ có 2 hàng tu hú chạy dọc theo con đường mòn đất đỏ lượn cong cong qua ruộng lúa mùa thì xanh mướt, mùa thì vàng óng ánh. Hàng cây cách trung tâm Thành phố không xa, nhưng cũng không đủ gần để còn nghe mấy cái Đờ rem, Uây anpha, Dubite, Future...nó kêu rừm rừm, phành phạch, xòng xọc….
Bắc Giang nhà tớ có 1 cái làng trẻ em tật nguyền. Ngày xưa hay đến đấy dạy bọn nhỏ viết chữ, vẽ, hát. Bây giờ học Đại học, cuối tuần mới về, đến đó chỉ chơi được thôi.
Bắc Giang nhà tớ còn nhiều để khám phá: quán ăn học sinh vừa rẻ vừa...béo, rượu làng Vân 52 độ, uống xong ngất ngây, bánh đa Kế giòn tan, vừng bám đầy răng.
                                                                                            
(thuy_nicky)

          Bắc Giang quê tôi có những cánh đồng trải dài để thay bằng những khu công nghiệp.
Bắc Giang quê tôi có cánh cổng làng thay cho hàng thép gai quây kín.
Bắc Giang quê tôi có sườn đê cong cong để buổi chiều ngồi hóng mát
Bắc Giang quê tôi có những con người tôi yêu thương nhất.
Nơi ấy có bố tôi, có mẹ tôi, có những người họ hàng, hàng xóm của tôi cùng yêu thương nhau, cùng gắn bó với nhau. Nhớ lắm, yêu lắm...
(HungNV)

         Mười năm rồi xa quê. Ấy là tính từ dạo cái thằng nhà quê chân đất là tôi bước chân ra khỏi trường tỉnh để vào giảng đường đại học. Thôi thì trôi nổi Nam Bắc, lang bạt kỳ hồ, đến tận bây giờ dừng lại vùng biên cương xa xôi, để rồi mà đêm thương ngày nhớ về cái mảnh đất nửa núi nửa đồng bằng gọi là quê hương ấy. Để rồi mà mỗi lúc rượu vào lời ra lại í a í ới cái câu "ngồi tựa mạn thuyền" mà tâm phục cho cái ông nhà thơ sinh ra ở đất Phúc Tằng - Hoàng Cầm, đã viết ra được rằng:
Em ơi buồn làm chi
Anh đưa em về bên kia sông Đuống.

Ngày xưa cát trắng phẳng lì
...

       
Dẫu là xa, nhưng mỗi năm xuân thu nhị kỳ đôi lượt tôi cũng cố mà về cho được. Ấy cũng phải coi là nhiều đối với một kẻ ở cách xa tới cả nghìn cây số. Thế mà mỗi lúc tàu qua cầu Thị Cầu hết đất Bắc Ninh, lần nào cũng như lần lại cứ thấy bồi hồi một nỗi dâng lên chực như có cái gì cay cay nơi sống mũi. Thì quê mình đây. Những Sen Hồ, Tân Mỹ, Mỹ Độ, sông Thương đây. Nhưng mà phải qua đến cầu sắt và con tàu đã chậm chậm vào đến ga thì mới thấy hết cái thương, cái nhớ, cái mong mỏi của một người đi xa trở về chốn cũ.
       Thì vẫn Phủ Lạng Thương mình đây, dẫu có qua sông Thương đã mới một nhịp cầu, thì cũng còn đó cây cầu sắt già nua đầy những kỷ niệm những buổi muộn giờ học mà vẫn phải nhích từng bánh xe sau các mẹ các chị Tân Mỹ, Mỹ Độ, Đồng Sơn tất tả, lam lũ thồ rau vào chợ Thương sáng sớm.
      Đường rộng hơn, nhưng vẫn bình lặng những hàng cây dọc theo những quãng đường xanh mướt tuổi học trò. Lấp lánh trong năng vẫn những tà áo dài trắng tinh khôi tựa như buổi đầu ta liều lĩnh theo em về tới tận cổng nhà.
       Ngang qua đường Hùng Vương, theo con lộ mới mở đã thấy bóng dáng những là nhà cao tầng với trụ sở hoành tráng, dẫu là chằng thấm vào đâu so với Mỹ Đình, Linh Đàm, An Phú thì cũng đã tự hào với tôi khi nghĩ về cái đoạn 10 năm trước, còn chung phòng tập thể trọ học trong dãy nhà cấp bốn xập xệ của khu trường bồi dưỡng chính trị cũ. Bên kia đường đây là siêu thị đã thấp thoáng bóng dáng những hiện đại sang trọng trong nếp sống hôm nay, nhưng ngõ nhà thầy tôi đó thì làm sao mà quên được. Kỷ niệm cũ ào về, đây phòng học nhà thày Khoa, đây lớp học đuổi nhà Thày Kình mà mỗi chiều ăp ắp lũ học trò lo mùa thi cử, lưng dài cánh phản ngồi học.
        Dừng lại lâu hơn một chút trên cầu Xương Giang để mà ngắm nhìn dòng sông Thương, dòng sông Nhớ lững lờ đôi dòng mà tưởng như vẫn còn đây bóng dáng một thủa nội ta áo dài cánh nâu xuống phà xuôi dòng đầu xuân đi hội Kiếp Bạc, Côn Sơn. Bên kia miền cực lạc chắc có lẽ Người vẫn đầu năm chảy hội mà nguyện cầu cho con cháu một đời bình an hạnh phúc.
         Dọc con đường 1A mới, để là buồn một chút khi thấy màu xanh xám mái tôn của các nhà máy, khu công nghiệp đang lấn dần những xanh non mơn mởn đồng lúa quê ta, nhưng lại vui hoà chung với những cô thôn nữ giờ đây xanh áo công nhân mà gót chân đâu đã bớt phần nứt nẻ bùn lầm, ríu ra ríu rít tan ca chiều đâu như là hôm nay phát lương.
         Ngước mặt lên mà đón ngọn gió đồng hiếm hoi. Khói lam chiều vẫn thấp thoáng mờ áo bốc lên từ những xóm làng dưới chân 99 ngọn núi Nham Biền mà truyền thuyết kể rằng nếu thêm một ngọn nữa thì quê ta đã thành đất Kinh Kỳ. Núi ơi mùa này sim đã chín chưa, hoa mua đã tím ngắt chưa nhỉ ...!
(tuannksxdlc)

Sài Gòn mưa bất chợt nhanh và hiếm khi mưa hai cơn liên tiếp, nhưng khoảng thời gian giữa hai lần mưa thì trời trong hơn bình thường, gió lạnh se se và những hàng cây tháng 10 ít nhiều lá rụng cho ta một chút "thu" quê hương.
         Dù Sài Gòn cũng nhiều nét đẹp và thơi gian cũng sẽ làm cho ta yêu lấy mảnh đất này nhưng ta biết trong sau thẳm ta là Quê Hương. Quê Hương với thu tháng 10 đẹp dến mê người, lá xà cừ đổ xuống sân trường sậm màu tương phản vô cùng với màu vài chiếc áo dài trắng bước qua. Những hàng phố, khoảng đường với 2 hàng cây lá xanh mướt để chuyển vàng, đổ xuống mê mải...Có lẽ với người lạ thì Bắc Giang không đẹp, không hiện đại không cổ kính...như những mảnh đất lạ họ đi qua, nhưng ai đã sống với thành phố gần núi cả tuổi thơ thì không gì thay thế nổi...Bởi nó gần núi, nên mùa đông nó rét hơn, thu vàng hơn nhiều gió hơn...và nỗi nhớ cũng nhiều hơn.

           Nói là thành phố nhưng Bắc Giang "quê" lắm! "quê" vì TP lúc nào cũng nhiều các bà, các chị đi chợ với chiếc quang gánh và ai cũng có chiếc nón lá trên đầu. Nói là quê vì từ trung tâm chỉ cần đạp xe 2 phút là thấy cánh đồng hoa và khoảng không gian quang đãng phía đông này. Qua 1 chút nữa là thấy cánh đồng lúa xanh rì, nơi mà khi tan học mấy đứa vẫn rủ nhau đạp xe đi chơi, hái trộm một chút thôi đòng đòng xanh ngọt.
Bắc giang nhỏ lắm! nhỏ và "quê" làm cho con người gần gũi hơn, dễ san sẻ...chứ không " đi làm về là đóng cửa, nhà ai nấy sống".nhỏ nên tụ bạn cũng gần nhau, chỉ cần 5,10 phút là có thể tụ tập gần trường, chia nhau những ly chè mát lạnh và những nụ cười giòn tan...
         Tháng 10, Sài Gòn cũng có sấu, có cua đồng...trên đường Nguyễn Đình Chiểu có một cửa hàng nhỏ hiếm hoi bán sấu. Vẫn còn đó hương vị của sấu, vẫn thanh thanh, chua nhưng không làm ai khó chịu, nhẹ nhàng, tinh tế như người con gái Bắc. Vẫn giầm vào tô nước rau muống vậy thôi...nhưng nào có làm cho nỗi nhớ quê hương với thu vàng có triền đê đầy cỏ may, nó chỉ mang lòng người về gần Quê Hương hơn.
Bắc Giang, thành phố của tuổi thơ ta, thành phố của nỗi nhớ riêng ta!
  (chimsamcam)            

           Quê hương trong cảm nhận của mỗi người thật đẹp và tinh tế, mang hình bóng của những tâm sự, những kỷ niềm không bao giờ quên. Mỗi dòng viết ra, mỗi suy nghĩ, mỗi sẻ chia là một cảm nhận về quê hương, nơi có những cánh đồng xanh mát, có mùa vải chín rực trời, có con đường với bao kỷ niệm, và đâu đó thấp thoáng hình bóng của tình yêu, của người yêu dấu...

...Quê hương là chùm khế ngọt,
Cho con trèo hái mỗi ngày.
Quê hương là đường đi học,
Con về rợp bướm vàng bay.
Quê hương là con diều biếc,
Tuổi thơ con thả trên đồng.
Quê hương là con đò nhỏ,
Êm đềm khua nước ven song.....
[2]

Ca từ của bài hát như được vắt ra từ sâu thẳm con tim cứ cất lên, ngân mãi, vang xa, vang xa...!

...Quê hương mỗi người chỉ một,

Như là chỉ một mẹ thôi.

Quê hương nếu ai không nhớ,

Sẽ không lớn nổi thành người...[3]

 * [1], [2], [3]: Quê Hương – Giáp Văn Thạch, Thơ: Đỗ Trung Quân.

 

                                                                                         Tổng hợp từ bacgiangonline.net

111111